Tháng 1031
Vision #27: Nỗi buồn cướp đi những gì?
Cái mà ai cũng nhìn thấy đó là nỗi buồn cướp đi những giọt nước mắt của chúng ta, nhưng bên sâu thẳm của chúng ta, nỗi buồn như biến những giọt nước mắt thành axit trước khi thoát ra ngoài cặp mắt long lanh. Nó ăn mòn đi một số thứ bên trong cơ thể chúng ta, nó làm chúng ta càng thêm thiếu nhạy cảm, thiếu tự tin và hủy hoại dần dần niềm vui.
Đang ngồi một mình ở cái nơi xa lạ này, ta nhìn ra đường phố, nhìn những hạt mưa rơi, nghe cái âm thanh rả rích mà buồn, và cộng với cả nỗi buồn đến từ sự ngu dốt của ta đã cho ta thấy mình bắt đầu giống như những robot chỉ biết 0 và 1: 0 là không có tam trạng và 1 là buồn. Có thể ta sinh ra đã phải cất đi cái phần hồn của trẻ thơ để mà bươn trải, có thể những ngày thức khuya từ hồi nhỏ xíu đã làm cho ta thành "cái xác không hồn". Tình yêu đã cứu ta lấy lại được một phần nhạy cảm nhưng cũng đâu phải tất cả. Từ bé khi gặp cái gì không giải quyết đc ta tìm một góc khuất để mà rơi lệ, và giờ đây ta ngồi trong phòng trống trải cũng để rơi những giọt lệ.
Ai tin ta có khát vọng tìm ra thuộc chữa aids từ khi học lớp 1 khi ai biết cái đó cũng cười khẩy, ai tin vào lời nói của ta khi đều ngớ người và có những cái gật gù muộn mang, ai tin ta có thể từ bỏ cái trường làng để đi tìm cái tốt hơn, ai tin ta có thể vượt qua hàng chục km bụi bậm với chiếc xe đạp cũ kỹ nặng chịch để đến trường, ai tin ta nhìn những bạn bè ăn sáng trong những giờ ra chơi mà thèm thuồng, ai tin ta phải ăn cơm thiu để đi thi,.... Tóm lại là có ai tin ta và ta có thể tin ai, kể cả người ta yêu thương nhất cũng ngờ vực. Và rồi đây phải chẳng sẽ có thêm những niềm tin muộn màng?!
Nỗi buồn có thể đã cướp đi của ta nhiều thứ, nhưng nó cũng thôi thúc ta bước đi để tìm những niềm vui, tìm những ánh sáng, và ta sẽ còn bước tiếp dù chân có bị dính xuống đất.
Cái mà ai cũng nhìn thấy đó là nỗi buồn cướp đi những giọt nước mắt của chúng ta, nhưng bên sâu thẳm của chúng ta, nỗi buồn như biến những giọt nước mắt thành axit trước khi thoát ra ngoài cặp mắt long lanh. Nó ăn mòn đi một số thứ bên trong cơ thể chúng ta, nó làm chúng ta càng thêm thiếu nhạy cảm, thiếu tự tin và hủy hoại dần dần niềm vui.
Đang ngồi một mình ở cái nơi xa lạ này, ta nhìn ra đường phố, nhìn những hạt mưa rơi, nghe cái âm thanh rả rích mà buồn, và cộng với cả nỗi buồn đến từ sự ngu dốt của ta đã cho ta thấy mình bắt đầu giống như những robot chỉ biết 0 và 1: 0 là không có tam trạng và 1 là buồn. Có thể ta sinh ra đã phải cất đi cái phần hồn của trẻ thơ để mà bươn trải, có thể những ngày thức khuya từ hồi nhỏ xíu đã làm cho ta thành "cái xác không hồn". Tình yêu đã cứu ta lấy lại được một phần nhạy cảm nhưng cũng đâu phải tất cả. Từ bé khi gặp cái gì không giải quyết đc ta tìm một góc khuất để mà rơi lệ, và giờ đây ta ngồi trong phòng trống trải cũng để rơi những giọt lệ.
Ai tin ta có khát vọng tìm ra thuộc chữa aids từ khi học lớp 1 khi ai biết cái đó cũng cười khẩy, ai tin vào lời nói của ta khi đều ngớ người và có những cái gật gù muộn mang, ai tin ta có thể từ bỏ cái trường làng để đi tìm cái tốt hơn, ai tin ta có thể vượt qua hàng chục km bụi bậm với chiếc xe đạp cũ kỹ nặng chịch để đến trường, ai tin ta nhìn những bạn bè ăn sáng trong những giờ ra chơi mà thèm thuồng, ai tin ta phải ăn cơm thiu để đi thi,.... Tóm lại là có ai tin ta và ta có thể tin ai, kể cả người ta yêu thương nhất cũng ngờ vực. Và rồi đây phải chẳng sẽ có thêm những niềm tin muộn màng?!
Nỗi buồn có thể đã cướp đi của ta nhiều thứ, nhưng nó cũng thôi thúc ta bước đi để tìm những niềm vui, tìm những ánh sáng, và ta sẽ còn bước tiếp dù chân có bị dính xuống đất.

Vision #26:
Vision #28: 



