Đang trong phong trào Học tập và làm việc theo gương Bác Hồ, ta cũng vỡ được ra một chút.
"Tại London, năm 1917, Vua bếp huyền thoại Escoffier chuẩn bị cho sinh nhật lần thứ 71 của mình. Ông đã nghĩ đến việc nghỉ ngơi sau khi tìm được người sẽ kế thừa tài sản vô giá là những công thức làm món ăn của ông. Văn Ba đã theo học ông được 4 năm và là một trong những đầu bếp được ông quý mến nhất. Escoffier không nghi ngờ về việc Ba có được một sự nghiệp đầy hứa hẹn trong thế giới của các đầu bếp Pháp."
Như vậy là Văn Ba (Bác Hồ của chúng ta) đã đứng trước một sự nghiệp lớn, một cơ hội lớn mà sẽ nhiều tiền, cũng lại có danh vọng. Nhưng một đêm Bác đã nói chuyện với Escoffier là sẽ rời London để thực hiện ham muốn tột bậc của Người. Cũng không có gì đặc biệt nếu không có thêm một sự kiện là Khách sạn Carlton (nơi Escoffier làm việc) bị Đức Quốc xã phá hủy hoàn toàn trong cuộc chiến tranh chớp nhoáng vào London những năm đầu 1940. Như vậy nếu Người đã không sống với những ham muốn của mình thì sự nghiệp có thể đã bị san phẳng cung khách sạn Carlton ?!
Vì vậy, khi chúng ta gặp một cơ hội, có lớn hay nhỏ, mà không thể phục vụ hay uốn nắn nó phục vụ cho ham muốn xuyên suốt cuộc đời chúng ta thì cũng phải sáng suốt mà từ bỏ nó nếu không thì khả năng lớn là sẽ bị san phẳng cùng nó.

Giới trẻ hiện nay nói rất nhiều về làm giàu, về sự năng động của cả 1 thế hệ,.... Nhưng ta tin rằng nhiều trong số đó đang đánh đồng Làm giàu với Làm chủ. Nhiều khi chúng ta thà làm chủ một cửa hàng nhỏ còn hơn là có vị trí trong một chuỗi hệ thống siêu thị. Đó là những thứ sai lầm gây hại cho bản thân và xã hội. Ngành tin học hiện nay đang chứng kiến một xu thế đáng buồn đó. Thay vì chung sức giúp công ty phát triển thì nhiều người nhăm nhăm "chộp giật" là kiến thức, khách hàng, sản phẩm của công ty cũ để đứng ra lập riêng, và nếu không tồn tại được thì không nói làm gì, còn nếu cái công ty riêng đó tồn tại được thì vài thành viên lại "chộp giật" để lập vài công ty riêng khác. Và cứ như thế càng ngày càng chia nhỏ. Một nhóm cá nhân lúc thích thì hợp, lúc không thích thì bảo xin rút, thì làm sao có thể làm giàu để xây dựng đất nước được đây.
Nói như vậy nhưng cũng không có nghĩa là không khuyến khác một vài cá nhân tập hợp lại làm giàu. Việc này là rất cần thiết để thay thế một bộ phận đang đứng ì trong xã hội, thúc đẩy xã hội phát triển. Nếu ai đó đọc "Cha giàu, cha nghèo" đều được gợi lên trong mình khát vọng làm chủ, xong theo quan điểm của cá nhân ta, cuốn sách đó không khuyên chúng ta ai ai đều đứng lên làm chủ mà gợi nên cho chúng ta khát vọng làm giàu qua những lý luận và ví dụ trực quan. Ở đó chúng ta phải đoàn kết, phải bứt phá khỏi "rat ring",... chứ không phải "chộp giật" để được làm chủ.

Năm mới ai cũng chúc nhau sức khỏe, hạnh phúc và thành đạt. Nhiều người (có thể là đại đa số) đều mong năm mới sẽ kiếm được nhiều tiền hơn. Đó là một điều rất tốt đẹp cho chính bản thân, gia đình và xã hội.
Có 3 cách để trở nên thành công đó là:
1. Người kiếm tiền
2. Tiền kiếm tiền
3. Tiền kiếm người.
Vài người thì dừng ở Người kiếm tiền bằng cách xin việc lương cao hơn, làm việc chăm chỉ hơn,.... Vài người dùng ở Tiền kiếm tiền bằng cách xác định đúng cách tiêu tiền. Có một số ít đếm trên đầu ngón tay làm đúng Tiền kiếm người, nhưng tiếc thay nhiều trong số ít đó lại là mang tiền đi lo lót, hối lộ để kiếm người che chở thay vì kiếm người tài, đầu tư cho người tài.
Chính vì những lẽ thường trên mà người ta cố gắng kiếm được nhiều tiền rồi mới nghĩ đến tiền kiếm tiền và rồi cuối cùng đi vào con đường sai trái khi đi tìm cái ô dù. Nhưng nếu bạn có ít tiền bạn có thể trải qua hết được 3 bước trên không? Câu trả lời là có nhưng khó. Bạn làn người giỏi, bạn cố gắng tiết kiệm từng đồng (Người kiếm tiền) và đầu tư nó vào đúng khát vọng của bản thân (Tiền kiếm tiền) và bạn vận động những người tài cùng theo chí hướng của bạn cùng làm và hưởng (Tiền kiếm người).
Nói vậy thì dễ chứ nhiều khi người ta bị cái "Bạn có gì" che mất đi cái "Bạn là ai". Có chút tiền người ta hay sắm những thứ đẹp đẽ để thỏa sự thích thú tức thời của bản thân, để không còn cảm giác tự ti vì kém bạn bè. Nhưng giá trị của bản thân mới là "giá trị ròng", khi chính bản thân chúng ta lạc quan, thì khoác trên mình những bộ quần áo tuyềnh toàng, đặt trên bàn một ly cafe, một vài cuốn sách,... chúng ta cũng thấy mình vượt lên trên một lũ bạn bè chỉ biết hào nhoáng bề ngoài, nói về tiền tỷ.
Mỗi khi xuân đến người ta thường nhắc đến những Lộc xuân, nhưng ít ai đặt câu hỏi là những Lộc xuân mà chúng ra nhắc đến ở xuân năm trước đã lớn đủ?. Ngẫm đến bản thân ta, ta thấy những nỗ lực của bản thân đã chưa thật sự hết sức, vẫn còn mang nhiều tính hời hợt. Năm nào cũng thế, xuân đến cùng bao khát vọng, nhưng ẩn đằng sau nó là những khát vọng năm trước lặng lẽ qua.
Nếu ai chưa từng đến nghĩa trang đường 9, nghĩa trang Trường sơn, nghĩa trang Thành cổ Quảng trị, hãy đến đó một lần. Nếu ai đã đến hãy ngẫm lại rằng để thực hiện khát vọng của đất nước mà bao nhiêu người đã ngã xuống, có khi không để lại tên. Điều đó có nghĩa chúng ta không được hời hợt với khát vọng của bản thân, phải quyết liệt, phải quyết liệt, phải sẵn sàng làm tất cả để những khát vọng đó được hiện thực hóa 1 cách tối đa.
Tết sắp đến rồi. Mọi năm Tết đến kèm theo giá lạnh nhưng năm nay Tết quá nóng chẳng? Tuy nhiên ta vẫn nhớ câu chuyện Cô bé bán diêm đã được nghe từ thuở bé. Mọi người nhìn vào đó mà thương cảm, mà mở rộng tấm lòng nhân ái... Nhưng còn một khía cạnh nữa mà không thấy nhắc đến là nếu Cô bé bán diêm không buông xuôi, liệu cô có phải sang thế giới bên kia không? Cô bé đã không bán được diêm, nhưng nếu cố hơn liệu có phải thế? Cô bé đã không bị chết rét nếu như không tự mình lãng phí đến tận những que diêm cuối cùng, để rồi mỉm cười một cách bằng lòng và ra đi....
Mỗi chúng ta đều có những khó khăn, có thể nhiều ít khác nhau, nhưng nếu bất kỳ ai lãng phí những cái mình có đến cái cuối cùng, sẽ chẳng bao giờ dậy được nữa. Vì vậy, đừng buông xuôi.
Thế nhưng còn giao tiếp với bên ngoài, với những người quan tâm đến dự án, thì làm thế nào? Câu trả lời có khi bạn đọc cuốn sách của Clark A.Campbell
Video giới thiệu: http://clip.vn/watch/Quan-ly-du-an-tren-mot-trang-giay,AVR
Đây là một cuốn sách khá nhỏ, nhỏ hơn và mỏng hơn những cuốn sách khác vì chỉ với 176 trang 13 x 20.5 cm, có lẽ vì thế trông nó giống như một cuốn sổ tay hơn. Bản thân phần mở đầu cảu cuôn sách cũng rất đặc biệt, mất đến 18 trang đầu tiên cho phần LỜI TỰA, LỜI CẢM ƠN và LỜI GIỚI THIỆU, rất ít các cuốn sách có cả 3 phần đó, điều đó làm cho người đọc có cảm giác nó như một sự chia sẻ hơn là một cuốn sách.
Với 6 chương, tác giả Clark A. Campbell sẽ dẫn dắt người đọc đi từ câu hỏi “Tại sao cuốn sách này là cần thiết?” đến “Tổng quan về dự án”… “12 bước lập công cụ quản lý dự án trên một trang giấy” và cuối cùng là “quản lý dự án trên một trang giấy trong thực tế”. Mỗi chương giống như một bài học bởi lẽ quản lý dự án trước hết là một môn học thực trước khi là một hoạt động kinh doanh, một chiến lược hay một nghề. Có những khái niệm cơ bản được đưa ra như “Một nhà quản lý dự án thành công là người có khả năng giao tiếp và truyền đạt thông tin về tiến độ của dự án” hay “Bất kể dự án với mục tiêu hay kết quả gì, lớn hay nhỏ, thì một số nguyên tắc cơ bản trong dự án phải nhất quán”, cách thức định nghĩa của tác giả rất mở và không hề khuân mẫu. Không chỉ có thế Campbell còn đưa ra những “mẹo” để bạn có thể trở thành một nhà quản lý dự án thành công, chỉ trên một trang giấy. Và kết quả là gì? Thay vì việc cung cấp tất cả các thông tin về dự án cho những người có liên quan với hàng đống văn bản, biểu đồ, đồ thị với các công cụ có thể như Microsoft Project, Primavera P3…bạn chỉ cần có một tờ giấy viết thư cỡ 20 x 27cm đơn giản. Điều đó có thể hay không thể thì chỉ chính bạn với những điều thu được từ cuốn sách này mới có thể trả lời được mà thôi.
Phần cuối lời tựa là một câu nói rất ngộ nghĩnh thế này “Có hai điều bạn có thể làm để cải tiến phương pháp quản lý dự án của mình, đó là thuê Clark Campbell hoặc đọc sách của ông và ứng dụng công nghệ “Quản lý dự án trên một trang giấy”. Thuê Clark hơi khó vì ông ấy không phải lúc nào cũng có sẵn cho bạn. Bạn hãy thử lời khuyên thứ hai của tôi” (Kent H. Murdóck – Giám đốc điều hành Công ty O.C. Tanner)
Sắp hết năm, cũng như hết 2 tháng trải nghiệm những điều mong muốn với một mảng tiềm năng, cũng phải tổng kết lại 1 năm và đề ra kế hoạch cho năm sau.
Năm 2009 quả thực là 1 năm sóng gió và mất mát như đã dự báo từ năm 2008. Tuy nhiên năm 2009 cũng có những thứ được hoàn thành:
- Cái tên Hoàn Nổ đã có nhiều người biết đến hơn nữa, tốt có, xấu có, nhưng bản thân ta không bao giờ thấy áy náy gì.
- Triển khai Peoplesoft Payroll lần đầu tiên triển khai ở VN chạy đúng tiến độ. Thực sự có nhiều người thấy khó khăn và vẫn nghĩ có khả năng fail mà ta cũng chẳng hiểu sao lại khó, và khi nó đúng tiến độ rồi ta lại càng thấy nó chẳng có gì khó và nhiều người chắc cũng sẽ thấy dễ như ta.
- Định hình rõ ràng được webOS mà đã được ta phát triển ròng rã 3 năm.
- ...
Tuy nhiên năm 2009 cũng là năm đẩy ta vào nợ lần. Nhưng dù gì đi nữa nó cũng đã mang đúng nghĩa của năm là: Năm chuyển đổi. Nhiều khi cái "Ổn định" nó có sức mạnh lớn hơn bất kỳ ai nghĩ, cuộc đời của mỗi người đều bị kìm hãm bởi "Ổn định". Nhưng có lẽ ta có chút may mắn khi "Thay đổi" bén duyên với ta.
Điểm nhấn trong năm 2009 là ta đã tập trung nhiều hơn vào SaaS (Software as a Service), mọi tư duy đều hướng về nó. Và năm 2010 sẽ được ta chọn là "Năm SaaS".
Ta đã quá quen với sự khó khăn trước khi mỗi mùa đông đến, nó vẫn là 1 cái vòng luẩn quẩn khi lặp đi lặp lại theo từng năm. Năm nay có lẽ đột biến khi nó kéo dài đến tận mùa đông. Cũng chưa biết vượt qua nó thế nào, nhưng bằng tất cả tinh thần, trí tuệ, ta có niềm tin là sẽ vượt qua nó và ngăn chặn không cho nó luẩn quẩn nữa. Chính hạnh phúc sẽ sưởi ấm con đường chúng ta đi, chính sự nỗ lực sẽ đẩy chúng ta đi.
Nhiều khi chúng ta cứ quen đi giải quyết khó khăn khi có nó, để rồi khó khăn không bao giờ hết mà thời gian lại không có đâu. Có những vấn đề không cần phải giải quyết trực tiếp mà nên nhìn xa hơn, dùng sự thành công và lạc quan để che lập khó khăn như nó chưa từng có.


Những gì gọi là bình dị nhất là những gì đọng trong tim ta nhiều nhất. Đi lên miền vùng cao mới thấy rõ những cái nghèo, cái khổ mà còn rất nhiều người phải chịu. Nỗi buồn nặng chĩu trong lòng nhưng nụ cười những em bé đã phần nào xua tan điều đó. Nếu chúng ta sống tiết kiệm, không lãng phí để phô diễn, cố gắng phát triển bản thân thì có lẽ những "Sàn catwalk" vùng cao này sẽ không còn nghèo.


Hầu hết cứ một thời gian làm việc, hoàn thành việc gì đó, chúng ta lại nghĩ đến chuyện tăng lương, tiến lên một vị trí mới. Nhưng hầu hết chúng ta đều lơ đi rằng các bậc lương, các vị trí đã được bố trí sao cho chúng ta leo đến khi về hưu vẫn chưa lên tới đỉnh cao. Ai đó trong số chúng ta hưởng lương cao hơn người khác nhưng cuối cùng thì khi về hưu vẫn không thể lên được đỉnh cao. Vậy cơ hội cho ta lên tới đỉnh cao là gì? Đó chính là quên đi hàng tháng kiếm được bao nhiêu tiền và làm việc chăm chỉ cho những gì ta nghĩ là nó sẽ đưa ta lên đỉnh cao.

Chúng ta cứ đi làm, lĩnh lương và tiêu, có khi tiêu hết rồi lại chờ kỳ lương mới để tiêu. Mãi mãi vẫn là cái vòng luẩn quẩn đấy, làm sao để mà thoát được đây, khi mà chúng ta cần những đồng lương vốn đã được trả chỉ để cho chúng ta sống tối thiểu. Sau bao nhiêu thời gian trải nghiệm, ta đã rút ra với ta phải "Sống như người thường, làm như tỷ phú". Sống phải giản dị, phải tiết kiệm như chính những người hàng ngày lang thang bán chút hàng rong, như những đứa bé ăn xin dành từng đồng hàng ngày. "Làm như tỷ phú" giúp ta làm được nhiều thứ, vượt lên những việc bình thường, lặp đi lặp lại hàng ngày, giúp ta vượt qua đồng tiền, "làm để học chứ không phải làm vì tiền".

1 năm trước, khi còn đi học, nghỉ hè mình vẫn phải xắn quần cày ruộng, giờ đi làm bận rộn bố mẹ phải gánh váng nốt cả việc đó cho mình. Là nông dân mình cũng chẳng thiết tha gì với PS lắm đâu, nó cũng giống như quản lý cái đống thóc ở nhà mình thôi mà. Cũng chẳng phải vì công ty, tổ chức mà mình quyết làm tốt. Đơn giản mình quyết làm tốt gấp 3,4 lần, đổ sức gấp 2,3 lần để hoàn thành tốt lần này tất cả là vì anh cả của mình làm PM; còn nói đến công ty thì xa mình quá, hơn nữa chỉ thấy lấy của mình chứ chẳng cho mình là bao.






